Tại sao tôi khóc mỗi khi kết thúc năm học

Nếu bây giờ là tháng chín, bạn sẽ thấy tôi đang chuẩn bị mọi thứ cho lớp học của tôi, thiết lập nội quy cho lớp học. Nhưng tôi sẽ sớm bị phát hiện ra tôi là một người dễ khóc khi vào dịp cuối năm học. Xin đừng hiểu nhầm, tôi luôn vui sướng khi chuẩn bị mọi thứ cho bất kỳ lớp học nào mà tôi được giao. Chỉ có điều để nói lời tạm biệt học trò thì thật khó với tôi.

0
49

Nếu bây giờ là tháng chín, bạn sẽ thấy tôi đang chuẩn bị mọi thứ cho lớp học của tôi, thiết lập nội quy cho lớp học. Nhưng tôi sẽ sớm bị phát hiện ra tôi là một người dễ khóc khi vào dịp cuối năm học.

Xin đừng hiểu nhầm, tôi luôn vui sướng khi chuẩn bị mọi thứ cho bất kỳ lớp học nào mà tôi được giao. Chỉ có điều để nói lời tạm biệt học trò thì thật khó với tôi.

Nói lời tạm biệt học sinh, những em vượt qua vô vàn khó khăn ngay lập tức làm tôi không thể kìm nén cảm xúc

Chứng kiến những đứa trẻ kiên cường luôn cố gắng kiên trì luyện rèn thay vì đầu hàng – bước đi trên sân khấu nhận thưởng cuối năm luôn khiến tôi bật khóc. Những hoàn cảnh buộc chúng phải trải qua những năm tháng khó khăn có thể làm cho một bình thường gục ngã. Nhưng trước mắt tôi lúc này lại là những người lính quả cảm, mạnh mẽ đôi khi bị nhấm chìm trong sự thô lỗ, cục cằn, khó chịu nhưng lại là điều khiến chúng thành công. Niềm vui sướng như được nhân lên bởi thái độ “không bao giờ bỏ cuộc” rạng ngời hơn bao giờ hết.

Và có những học sinh chúng ta gửi gắm hy vọng và những ước mong cho tương lai

Những học sinh luôn luôn tiến về phía trước, cố gắng để vượt qua giới hạn của bản thân. Như thể chúng sinh ra đã hiểu trường học không phải để dự đoán thành công một người dựa trên điểm số hay số phần trăm nào đó; mà đó là nơi để học tập, việc học tập có ý nghĩa. Những học sinh ấy không hề sợ thử thách và mạo hiểm. Đó có thể là một cầu thủ bóng đá khẽ nhún vai cười đáp lại những cậu bạn khi cố gắng dẫn dắt vở nhạc kịch, hoặc cố gắng học môn sinh học, những học sinh ở lại cuối giờ để hỏi bài giáo viên.

Vẫn có những con người trẻ tuổi phi thường như thế đáng để được dành lời tán dương vĩ đại. Và sự thật, tôi là một phần trong quá trình giáo dục của những con người ấy, một phần nhỏ bé khiêm nhường.

Đừng quên những học sinh cá biệt. Bạn biết chúng là ai: có thể đó là những học sinh bạn yêu quý nhất!

Không sao cả – bạn có thể thừa nhận điều này. Có lẽ đó là những đứa học sinh xuất hiện và chào hỏi bạn theo cách riêng của chúng vào mỗi sáng, hay những cô bé mà những phẩm chất trở nên sống động trong những dòng văn của chúng. Học sinh cá biệt năm này khác năm trước, nhưng có một điều không thay đổi: có một niềm tự hào không hề nhẹ khi chúng ta chứng kiến những thành công đầu tiên trong cuộc đời của chúng.

Vì vậy nếu như tôi lau nước mắt bao lần khi viết những dòng này, thì trái tim tôi vẫn rất xúc động và tôi không ngại ngần thừa nhận điều đó. Nhưng nếu có học sinh hỏi tại sao tôi khóc, thì tôi sẽ trả lời chắc có lẽ do tôi vừa cắt hành trong phòng thực hành đó thôi.

Stephanie Jankowski

Lê Hải Thanh dịch

Để lại phản hồi

Để lại bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.