Bức thư gửi cho chính tôi: Đừng từ bỏ

Việc của tôi không phải là bỏ cuộc. Việc của tôi là làm thế nào để tác động tích cực lên những tâm hồn bước vào phòng học của tôi. Mỗi học sinh, mỗi ngày, mỗi tháng. Và, khi không cố gắng hết mức, tôi biết điều đó - và tôi phải trả lời cho sự thiếu chính trực của mình.

0
72

Hai mươi bốn học sinh trong lớp đang thất bại. Chỉ có hai người vượt qua. Sự thất bại được nhìn thấy trong sổ điểm. Không nắm vững nội dung môn học và nguy hiểm hơn chúng đang thất bại trong việc vượt qua vực thẳm của sự thờ ơ. Đó là những học sinh lớp tôi dạy. Và, bởi vì điều này, tôi thấy tôi cũng đang thất bại.

Tôi đã thử hàng chục kỹ thuật dạy học và chứng kiến chúng hoạt động như thế nào trong lớp học. Và sau đó tiếp tục là những kỹ thuật mới khác. Tôi cảm thấy thất vọng và lạc lối và kiệt sức. Trong tháng vừa qua, tôi đã cố gắng hết sức để không thừa nhận điều này với bản thân mình, nhưng đó là thời gian tôi sống bởi một tín đồ để nói những sự thật khó khăn:

Tôi muốn từ bỏ.

Tôi đã nghe nó nhiều lần từ hàng chục giáo viên: Nhiều đứa trẻ không thể thay đổi được. Đó là những đứa trẻ chịu sự chỉ phối bởi một cơn dông bão hội tụ bởi các yếu tố di truyền đặc biệt, cuộc sống  gia đình khốn khó, và tâm lý tự hủy hoại. Giáo viên nào cũng sẽ cảm thấy bó tay với những đứa trẻ như vậy, trường học và cộng đồng cũng không. Hãy tiết kiệm năng lượng của và dành nó cho “những học sinh tốt hơn”.

Một sự thật khác: Gần đây, tôi đã cảm thấy mình xuôi theo ý của nhiều giáo viên nói về những điều này, thậm chí thốt ra những biến thể của “Nghị định những học sinh vô phương cứu chữa”.

Nhưng thật mỉa mai.


Học sinh của tôi thất bại khiến tôi cảm thấy mình không đủ năng lực. Và vì cảm thấy không đủ năng lực, tôi muốn từ bỏ tất cả. Tuy nhiên, bỏ cuộc chính xác lại là thói quen mà tôi muốn học sinh của tôi phá bỏ và tránh xa nhất. Đó là một đường ranh giới mờ nhạt chia tách sự trớ trêu khỏi đạo đức giả.

Nhưng tôi không thể bỏ nó ra khỏi tâm trí rằng điều đó là sai- rằng tôi đã sai- để nói ra “ Không có hy vọng nữa”. Tôi chọn cách suy nghĩ “luôn có cách”. Cho dù không còn chút hy vọng, thì việc cần làm vẫn là hy vọng. Tôi có thể chấp nhận thực tế rằng không phải mọi đứa trẻ đều sẽ dễ dàng tiếp cận. Nhưng, tôi không chấp nhận từ bỏ nỗ lực của mình khi đang cố gắng thực hiện nó.

Tôi không thể tự dối lòng mình, đúng, mọi đứa trẻ đều cần một nhà vô địch, mỗi người cần một huấn luyện viên, mỗi người bỏ cuộc đều cần một khởi đầu mới mẻ.

Ngay cả khi sự thất vọng của tôi chạm vào bức tường của thất bại, khi năng lượng của tôi mờ nhạt tựa đám khói, như thể tôi nghe thấy tiếng nói “ bỏ cuộc đi” đầy mê hoặc đang gọi tôi – thì tôi cũng không thể bỏ cuộc.

Ngay cả khi Carlos đi học muộn đến lần thứ 9, vẫn không mang theo bút chì, không vở, vẫn còn đeo tai nghe để tránh phải quan tâm đến người khác, tôi không thể bỏ cuộc.

Ngay cả khi Brian đã không đến lớp ngày thứ mười hai trong ba tuần mà không có lý do chính đáng, tôi không thể bỏ cuộc.

Ngay cả khi Grant nói rằng lớp học này là vô ích và cậu bé ấy không quan tâm đến việc tốt nghiệp, sự nghiệp, tương lai của chính mình, tôi không thể bỏ cuộc.

Ngay cả khi Cameron đang chịu mức kỷ luật gần như bị đuổi học vì đột nhập vào trường để có được điểm cao, tôi không thể bỏ cuộc.

Ngay cả khi đạt được từng chút tiến bộ của ngày hôm qua nhưng hôm nay lại chẳng là gì, thì tôi không thể bỏ cuộc.

Ngay cả khi tôi đối mặt với lời hứa tiếp theo sau của lời hứa trống rỗng – từ học sinh, từ cha mẹ, tôi không thể bỏ cuộc.

Ngay cả sau khi cho họ mọi cơ hội có thể tưởng tượng để thành công, mọi chiến lược tôi hiện đang biết, mọi tài nguyên tôi có, và thấy họ thất bại, tôi không thể bỏ cuộc.

Đôi khi tôi cảm thấy như tôi chỉ là một cây nến giữa màu đen kịt. Nhưng trong những căn phòng tối tăm có thứ ánh sáng le lói lại khiến người ta rõ bức tường phòng.

Việc của tôi không phải là bỏ cuộc.


Việc của tôi là làm thế nào để tác động tích cực lên những tâm hồn bước vào phòng học của tôi. Mỗi học sinh, mỗi ngày, mỗi tháng. Và, khi không cố gắng hết mức, tôi biết điều đó – và tôi phải trả lời cho sự thiếu chính trực của mình.

Bây giờ không phải là mùa đông nữa, đã sang mùa xuân rồi.

Tôi sẽ trở lại lớp học và ngày này gặp những học sinh thất bại của tôi. Tôi sẽ cố gắng với từng chiến lược dạy học. Tôi sẽ không bao giờ ngừng học, không bao giờ ngừng khao khát trở nên tốt hơn để tôi có thể thấy học sinh của tôi tốt hơn. Tôi sẽ chấp nhận rằng tôi có thể thử và thất bại và cố gắng thất bại lần nữa. Nhưng, tôi sẽ không để bản thân mình gục ngã nữa.

Tôi sẽ trò chuyện với sự chân thành, lắng nghe với sự đồng cảm, dạy học với nhiều năng lượng, và lập kế hoạch với ý tưởng hơn. Tôi sẽ làm điều đó một lần nữa và một lần nữa và một lần nữa. Cho đến khi nào nhìn thấy học trò tiến bộ và thành công. Bởi vì người giáo viên sẽ làm vậy. Và tôi đã chọn làm người đó.

Chase Mielke là một người nghiện học tập tình cờ có một mối tình với việc dạy học. Một người nghiện sách vào ban đêm và một giáo viên và huấn luyện viên hướng dẫn vào ngày, anh ta mơ tưởng về những thư viện cũ và những dấu mốc mới. Những nỗi ám ảnh của anh với tâm lý, hạnh phúc và nhận thức thường xuất hiện trên blog của anh, affectiveliving.wordpress.com.

Xem thêm: Xây dựng kỹ năng phục hồi cho giáo viên mới

Chase Mielke

Lê Hải Thanh dịch

Để lại phản hồi

Để lại bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.