11 thói quen xấu khi dạy học kìm hãm sự phát triển chuyên môn của bạn

Có một số ngộ nhận rằng tất cả các nhà giáo dục đều rất tỉnh táo và bài viết này sẽ chỉ ra 11 ngộ nhận trong số đó.

0 2.502

Chúng rất đa dạng từ thói quen luyện tập đến tư duy nhưng đều có một điểm chung: khiến công việc của chúng ta khó khăn hơn. Có vẻ dễ dàng khi thuyết trình trước 30 người hơn là một biển người. Có vẻ đơn giản khi khuyến khích học sinh giơ tay phát biểu. Có vẻ nhàn nhã khi chấm một ít bài kiểm tra. Tuy nhiên, nếu tất cả những chuyện đó diễn ra trong một thời gian dài thì lại là vấn đề đáng bàn. Nếu bạn không xử lí ngay bây giờ, bạn sẽ nhận được kết quả học tập hời hợt và hậu quả trong tương lai.

Chúng ta đều có những ngộ nhận vô hại, tại mọi thời điểm trong ngày. Mấu chốt là nhận thức được sự khác biệt giữa những ngộ nhận ấy với những ngộ nhận tai hại. Một số điều bạn đã mắc phải, một số điều bạn đã loại bỏ và một số điều bạn chưa từng gặp. Chúng thực sự chỉ là những ví dụ trong danh sách dài những hành vi có nguy cơ. Dù bạn đang mắc phải sai lầm nào, hãy dành thời gian suy ngẫm về nó.

  1. Không học hỏi từ đồng nghiệp

Những chiến thuật giảng dạy hiệu quả thay đổi theo thời gian; những gì bạn từng học ở trường sư phạm có thể không còn phù hợp với học sinh mà bạn đang giảng dạy. Cách tốt nhất để cải tiến chuyên môn – bên cạnh việc đọc – đó là quan sát người khác. Nếu bạn có thời gian rảnh, hãy xin dự giờ giáo viên khác. Ghi hình tiết học của chính mình và nhờ đồng nghiệp góp ý.

Xem thêm : Ba lí do cho thấy việc dự giờ không hiệu quả

Tất nhiên, bạn có thể xem TED talks và các video truyền cảm hứng từ việc dạy học của người khác nhưng vẫn nên khai thác nguồn tư liệu trong môi trường của mình.

  1. Cho rằng giáo viên dạy thì học sinh sẽ học

Chúng ta đều biết sự khác biệt giữa thuyết trình và dạy học. Biết vậy nhưng làm sao để thực sự dạy? Câu trả lời nằm ở mục 7 trong bài viết này nhưng bước đầu tiên là đừng bao giờ ngộ nhận (hoặc ảo tưởng) rằng mình đã làm chủ giờ học.

  1. Không quan tâm đến sự phù hợp

Tạo sự phù hợp không phải là cố nhồi vào bài giảng của bạn những thứ học sinh yêu thích. Điều đó không mang lại hiệu quả lâu dài, thậm chí còn phản tác dụng. Tạo ra sự phù hợp đòi hỏi một chút sáng tạo. Nó có thể được trình bày dưới dạng một bài nói, một nhiệm vụ học tập hoặc ngữ liệu nhưng không đi vào chi tiết mà là một phần trong bức tranh tổng thể. Nó nằm ở sự khác biệt giữa cho phép và cấm sử dụng điện thoại trong lớp, ở mối quan hệ giữa chủ đề và động lực, ở lựa chọn dạy Bắt trẻ đồng xanh hay Cuộc đời ngắn ngủi kì lạ của Oscar Wao.

  1. Dạy học mà không có sự thấu cảm

Tôi không nói đến sự thấu cảm về mặt cảm xúc; điều tôi muốn nói là khả năng đặt mình vào vị trí của học sinh để hình dung họ (không) thích, muốn và nghĩ gì. Bạn sẽ được trải nghiệm trở thành một học sinh đa nghi, yêu bản thân và hay thay đổi. Đừng quên điều đó.

  1. Ngay lập tức gọi những học sinh xung phong trả lời câu hỏi.

Nếu bạn làm thế, một cách thường xuyên, một số học sinh sẽ ngại suy nghĩ về câu hỏi, vì họ biết kiểu gì cũng có người khác trả lời. Thay vào đó, hãy yêu cầu học sinh viết câu trả lời vào phiếu hoặc sơ đồ tư duy, sau đó thu lại, đọc và trả vào cuối buổi học.

Đây cũng là một cách hay để tổng kết kiến thức sau khi học.

  1. Không phân hóa trong dạy học

Sự đa dạng là một phần của lớp học. Nó cũng được kiểm chứng là có khả năng thúc đẩy một cách tự nhiên quá trình học tập và ghi nhớ. Phân hóa việc dạy nghĩa là phân hóa việc học của học sinh.

Xem thêm: Nền tảng của dạy học phân hóa

  1. Đánh giá học sinh không thường xuyên

Việc đánh giá không thường xuyên sẽ dẫn đến hiện tượng học gạo, giảm khả năng ghi nhớ và tạo áp lực lớn cho học sinh và giáo viên vì phải tiếp thu khối lượng kiến thức khổng lồ trước các kì kiểm tra. Thực hiện kiểm tra ngắn 10 câu vào các ngày thứ 6 sẽ giúp học sinh nhớ kiến thức, hiểu bài hơn và bạn có thể đánh giá học sinh hiệu quả hơn.

Xem thêm 10 ý tưởng cho việc đánh giá học sinh trong các lớp

  1. Kì vọng thấp vào học sinh

Thông thường, học sinh sẽ thể hiện năng lực đủ để đáp ứng sự kì vọng. Điều đó có nghĩa là chúng ta phải đối xử công bằng với học sinh, kì vọng của chúng ta phải rõ ràng và học sinh nào cũng có thể thực hiện, đồng thời, luôn khuyến khích sự tiến bộ. Hãy nhận biết sự khác biệt giữa một học sinh lười – kêu ca khái niệm này “khó quá” – và một học sinh có cố gắng – thực sự bị khái niệm thách thức.

Hãy kì vọng cao nhưng thường xuyên điều chỉnh phương pháp.

  1. Không lường trước sự im lặng

Bạn biết cảm giác khi đặt một câu hỏi và nhận được sự im lặng tuyệt đối. Hầu hết chúng ta đều không lường trước rằng nhiều học sinh sẽ không hưởng ứng bài giảng của mình. Khi đó ta phải làm gì? Chúng ta tự trả lời câu hỏi, nói đùa cho qua chuyện và dạy tiếp.

Cách tốt nhất để ứng phó với sự im lặng là không bị nó nuốt chửng. Mỉm cười và dạy tiếp, cho thấy sự tự chủ của bạn và học sinh sẽ cảm thấy thoải mái, sẵn lòng giơ tay phát biểu vào lần sau.

  1. Bỏ lỡ những khoảnh khắc

Bạn có từng nghe khái niệm “lát cắt” của Malcom Gladwell chưa? Đó là khả năng nhận diện những mô hình trong khoảnh khắc mà chỉ dựa vào “các lát cắt” hoặc các manh mối nhỏ, của kinh nghiệm. Khi chúng ta cần đưa ra quyết định ngay – một quyết định lý tưởng nhất – mà chưa nắm được nhiều thông tin, chúng ta sẽ tư duy kiểu này. Nếu chúng ta không sử dụng kiểu tư duy này mà lại đâm đầu vào phân tích các chi tiết, chúng ta có thể bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá được coi như những cơ hội học tập.

  1. Không tìm hiểu học sinh

Việc tìm hiểu học sinh thường diễn ra trong từng giây. Sự thực là dù chúng ta có tìm hiểu phong cách học tập của họ hay không (mà thường là không), bản thân những cử chỉ đã đủ gia tăng động lực, năng lực và sự thể hiện năng lực của học sinh.

Xem thêm Kolb-phong cách học tập

Saga Briggs

Đặng Thanh Hiền dịch

Leave A Reply

Your email address will not be published.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.