Lý do thực sự mà học sinh đạo văn và nó nói lên điều gì về hệ thống giáo dục?

Học sinh đạo văn là một vấn đề mà các hệ thống giáo dục đang phải đối mặt. Tuy nhiên, thực tế là hệ thống giáo dục cũng không hoàn toàn vô tội trong vấn đề này.

Khi học sinh đạo văn
0

 

Giáo dục góp phần lớn vào việc đạo văn

Khi bạn nói về việc học sinh đạo văn, đôi khi những lý do rập khuôn bắt đầu được nói đến như sự lười biếng, hoặc do giáo viên kém. Các số liệu thống kê không khiến tình hình khả quan hơn, bằng một nghiên cứu trong năm 2012 của  viện Josephine đã cho  thấy 51% học sinh trung học được khảo sát đã thừa nhận họ có gian lận trong kỳ thi. Một nghiên cứu khác của Trung tâm Center for Academic Integrity cho thấy 62% sinh viên đại học thừa nhận đạo văn. Những số liệu thống kê vẽ lên một bức tranh thảm khốc của giáo dục. Tuy nhiên, thực tế là chính hệ thống giáo dục cũng có vai trò trong vấn đề này.

Vòng luẩn quẩn của việc xếp loại và đạo văn

Nếu bạn xem qua hàng chục trang web của trường đại học về lý do sinh viên đạo văn, một trong những lý do phổ biến sinh viên thường trích dẫn cho lý do họ đạo văn bề ngoài có vẻ đơn giản là: họ sợ thất bại. Vâng, có vẻ đơn giản đúng không? Họ không muốn điểm kém, vì vậy họ đã chọn cách này – nếu họ vượt qua được- họ sẽ được điểm tốt. Một số người sẽ đổ lỗi cho sự lười biếng, điều mà các sinh viên tự nhận thấy đôi khi lại là lý do cho họ ăn cắp ý tưởng. Tuy nhiên, nếu bạn tìm hiểu sâu hơn về lý do của họ, nó sẽ tiết lộ một số kẽ hở trong hệ thống giáo dục của chúng ta.

Chúng ta vô tình hay cố ý đã tạo ra một hệ thống giáo dục không khuyến khích sự thất bại. Thật đáng mỉa mai khi giáo dục của chúng ta lại xảy ra điều này bởi vì giáo dục trên thế giới hiểu rằng để học được, bạn phải chấp nhận thất bại. Chúng ta thường kể cho các sinh viên đang gặp khó khăn câu chuyện về Thomas Edison và hơn 1000 chiếc bóng đèn hỏng của ông để giúp cho học sinh cảm thấy tốt hơn sau những bài kiểm tra tồi tệ hay bị điểm kém. Tuy nhiên, hệ thống chấm điểm được sử dụng trong trường học đã không hỗ trợ cho quan điểm này. Thay vì có một hệ thống hỗ trợ quan niệm rằng thành thạo cuối cùng vẫn là mục tiêu quan trọng nhất, chúng ta lại có một hệ thống đẩy mạnh việc phải thành thạo mọi lúc. Trong nhiều năm, các trường học trên cả nước đã thuyết phục học sinh rằng con đường thành công duy nhất trong cuộc sống là con đường vào đại học, và con đường đến đại học được trải bằng những điểm 9,10

Phụ huynh vô tình là đồng phạm trong lỗ hổng này của hệ thống giáo dục. Đối với nhiều người, điểm xếp loại giống như tiên tri cho tương lai của con họ. Những điểm 9,10 có nghĩa là con họ sẽ có khả năng nhận được học bổng, làm tốt các bài kiểm tra SAT và theo được các trường đại học trong 4 năm. Mặt khác, khi họ thấy con được điểm trung bình, họ sẽ lo lắng rằng con họ sẽ phải theo học các trường đại học tuyến dưới và thậm chí nghi ngờ liệu con họ có thể nuôi sống bản thân hoặc gia đình khi trưởng thành. Vì vậy, nhiều cha mẹ vô tình đã gây áp lực không đáng có cho bọn trẻ để thực hiện những thứ quá khả năng của chúng. Áp lực đến từ cả hai phía thúc đẩy học sinh chọn cách đạo văn như một phương tiện để các điểm 9,10 lấn áp cả các hành động thực sự làm chủ các kỹ năng của học sinh. Nhiều giáo viên phải đối mặt với sự giận dữ của phụ huynh, người vị ám ảnh nhiều hơn về tâm lý với lý do tại sao con họ lại không được điểm cao thay vì hỏi những kỹ năng nào mà con họ chưa thành thạo

Thiếu kiến ​​thức rất nhiều

Một lý do khác mà sinh viên thường đưa ra cho đạo văn là họ nghĩ rằng việc học của họ không đủ tốt để đạt được điểm họ muốn hoặc cần. Có lẽ học sinh thực sự không có những kỹ năng cần thiết để thành công và nắm được nó. Trường hợp này có thể xảy ra khi học sinh chịu áp lực chuyển sang các trình độ khó hơn trước khi chúng có những kĩ năng cần thiết giúp chúng thành công. Vì vậy thay vì yêu cầu sự giúp đỡ, chúng lại sợ bạn bè hoặc giáo viên xem thường, chúng chuyển sang đạo văn để vượt qua hoàn cảnh đó. Đây là sự đạo văn có chủ ý bởi vì các học sinh nhận thức được việc chúng đang làm. Điều đó có thể xảy ra vì chúng ta đã tạo ra một hệ thống giáo dục canh tranh đến mức nó có thể vô tinh khiến học sinh xấu hổ và lựa chọn đạo văn.

Học sinh, sinh viên ngày nay bằng nhận thức của riêng mình cũng phải đối mặt với những áp lực lớn về thời gian và cam kết. Điều này cũng dẫn đến đạo văn. Nhiều trường đại học muốn sinh viên toàn diện, học tập xuất sắc nhưng cũng theo đuổi các sở thích bên ngoài như âm nhac, thể theo, hoạt động xã hội… Thông thường vừa là sinh viên chính quy, vừa là vận động viên sẽ khiến cho một ngày vô cùng dài, với nhiều giờ trong ngày làm hơn 40 giờ trong tuần. Thêm vào đó thực tế là nhiều học sinh phổ thông và đại học đều làm việc part-time để kiếm tiền để ra trường hay trang trải học phí. Ngay cả những kỹ năng quản lý thời gian hữu hiệu nhất, những nhiệm vụ đó cũng trở thành áp lực lớn đến học sinh, sinh viên. Và áp lực thúc đẩy học sinh, sinh viên lựa chọn việc đạo văn để giữ mình nổi trội trong học tập

Mặt khác, có một nhóm lớn học sinh, sinh viên phạm tội đạo văn không chủ ý. Sự thiếu hiểu biết về các quy tắc không phải là lý do, nhưng nhiều học sinh, sinh viên không thấy sự khác biệt giữa copy paste và tổng hợp các nguồn. Học sinh chưa bao giờ phát triển các kỹ năng để thấy sự khác biệt. Theo kinh nghiệm học tập, giáo viên của chúng đã làm học sinh thất bại trên nhiều mặt. Những học sinh vô tình ăn cắp ý tưởng chưa bao giờ học được một số bài viết cơ bản như trích dẫn thông tin và diễn giải / tích hợp thông tin một cách hiệu quả vào bài viết của mình. Trong những trường hợp này, hệ thống giáo dục đã làm học sinh thất bại. Tại sao điều này xảy ra với học sinh nhiều lần? Không dễ dàng để trả lời.

Nguy hiểm vì sự kỳ vọng quá cao

Mặc dù có những học sinh, sinh viên ăn cắp ý tưởng vì lười biếng, nhưng thực tế là đối với nhiều người, chính hệ thống giáo dục của chúng ta đã thúc đẩy họ đưa ra lựa chọn đó. Thất bại là cách chúng ta học, nhưng hệ thống chấm điểm trong các trường học không hỗ trợ ý tưởng đó. Thay vì cho phép quá trình học tập tự nhiên khi thất bại được áp dụng, hệ thống lại gây áp lực cho học sinh, sinh viên cảm thấy họ phải thành công. Cha mẹ nuôi dưỡng quan niệm này vì hệ thống giáo dục đã thuyết phục họ rằng điểm số và đại học là con đường duy nhất dẫn đến thành công. Vì vậy, một số học sinh, sinh viên đã chọn đạo văn vì họ cảm thấy áp lực của điểm số hoặc thiếu thời gian để tự mình hoàn thành công việc. Những học sinh, sinh viên khác vô tình đạo văn, bởi vì hệ thống giáo dục không dạy họ những kỹ năng viết cơ bản mà họ cần để thành công. Vì vậy, trong khi một số học sinh, sinh viên chọn đạo văn vì sự lười biếng, nhiều trường hợp hệ thống giáo dục đã buộc họ lựa chọn con đường đó.

Rachel Tustin

Nguyễn Thị Mai – TGD dịch

Leave A Reply

Your email address will not be published.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.